Bất chấp cảnh sát, nhóm quái xế phong tỏa và làm loạn phố Broadway

*
Welcome Dharma Master Heng Sure & Dharma Master Heng Chau - 11/1979Các bài xích nói chuyện trong buổi lễ mừng đón Thầy Hằng Thật và Thầy Hằng Triều về đến VPTT (11/1979)

Mục lục

Lời nói đầu

Việc cạnh tranh Nhất Là Từ mặt Trong

Tôi đã chuẩn bị lên trời

Không có chuyện Sa Di lười biếng

Họ sẽ tán thán hai con

Lời nguyện thứ nhì mươi ba

Mấy người bao gồm thời gian đến đến thời gian mặt trời lặn để ra khỏi quần thể vực của chúng tôi

Không bao gồm chỗ đến phóng dật tuyệt lầm lỗi trên những con phố này

Tinh Tấn Ầm Ầm, Ào Ào Trồi Sụt

Trang phục đơn vị Đường của nhà sư

Vũ trụ bạch

Công việc này rất giống như một khóa thiền

Rùm rùm! Tiếng động cơ vang lên

Hãy cút khỏi khu vực phố!

Chỉ nhì khu phố nữa là những ông sẽ bị bắn

Tính chân thật ở ngay lập tức dưới bụi bẩn

Sau chỗ tối tăm nhất là ánh sáng

Hệ quả của những gì bọn họ làm

Trên cả mọi lý luận cùng ngôn từ

Đậu xe pháo tại những điểm khác nhau

Phần trở ngại nhất là ở mặt trong

Không biết liệu ông tất cả phải là hòa mình của Hòa Thượng trụ trì không?

Ít nhất con bao gồm thể làm được là ba lạy

Kim đánh Thánh Tự giỏi khu ổ chuột ồn ào nhất cũng như nhau

Cái mới nhất, cũng vậy thôi!

Nếu họ thành công, sẽ không tồn tại gì xảy ra

Bằng biện pháp ấy, ông sẽ chẳng bao giờ đi đến đâu cả!

Nếu ko đi đến trường đại họcthì sẽ ko đi vượt chậm như thế!

Anh sẽ lập cập giống như tôi

Đây là cách thức tu hành tuyệt vời

Thập nhị nhân duyên và tứ diệu đế đều bị ẩn dấu

Lễ lạy là cần lao số một

Dù trong bất cứ trả cảnh làm sao cũng ko được tức giận

Không sử dụng được

Những kẻ lẩn trốn Phật Pháp trong biển khổ Ta bà

Là người làm vườn Pháp Giới

Khảo nghiệm giọng nữ cao của ma quỷ

Chúng tôi ko trông thấy nhiều người, chúng tôivô hình

Chào mừng bạn đếnthành phốBeverly Hills

Los Angeles chuyển động cấp tốc quá đến nỗi chúng bé giống như cây cối

Họ không thuộc về thế giới này

Một khiếm khuyết vào nhận thức của chúng ta về thực tại

Tại sao các ông không dùng xe hơi, sẽ nhanh hơn đó.

Bạn đang xem: Bất chấp cảnh sát, nhóm quái xế phong tỏa và làm loạn phố Broadway

Nó xảy ra vào một niệm

Tôi thật sự giác ngộ mặc dù tôi vẫn chưa tu hành

Bể kính, phạm quy củ

Dùng lực thừa mức sẽ dẫn đến phản ứng mạnh mẽ

Tôi xuất gia để kiếm tìm đường về nhà

Thượng Đếvà các vị thánh đều là Phật tử

Người ta nghĩ bọn chúng conlà không tặc

Đầu tiên hãy trở về một; tiếp đến tìm số không

Phạm quy củ, làm cho bể kính

Mọi thứ đều là thử nghiệm để coi quý vị sẽ có tác dụng gì

Những vọng tưởng tham muốn đến như cơn gió bất chợt

Tạo nhân duyên với càng nhiều người càng tốt

Người nào search thấy trước phải hứa sẽ nói

Thấy không, ông đã có tác dụng được, bình yên vô sự!

Bom nước cam; mấy bé ruồi bay vào

Vụ nổ nước cam túng ẩn

Nếu thức tỉnh thì ông ta là một vị Phật

Chiến đấu với cơn sợ hãi sáng sủa hôm nayLễ quy y - Kết thúc đại lộ Wilshire

Đại Bái Vương

Đừng niệm chú ‘thức ăn uống đang tới’ nữa nhé!

Những trung trung ương giải độc đến tâm

Chân thật nhận lỗi mình

Lỗi người là lỗi mình

Chúng tôi đã cố gắng hết sức để về tới nhà

Chỉ cần giữ hy vọng rằng sẽ không có thử nghiệm lớn làm sao tới nữa

Một nửabức tượngPhật mang lại Vạn Phật Thánh Thành

Lao mình xuống dòng sông kim loại

Đủ lượng tham, sân, đắm say bằng bất kỳ ba người nào

Chuyến viếng thăm bất ngờ của Sư Phụ

Rồi một ngày quý vị sẽ biết rằng, Thiền là cao nhất!

Vậy thì làm thế nào mà Sư Phụ biết được?

Vũ khí duy nhất nhưng tôi tất cả là trọng tâm và nó không có đạn

Nhữngcon kiến lại nhỏ hơn

Bắp thịt làm cho việc thừa sức

Cửu phong; Thực hành mà lại không học là mù quáng

Tôicũng vừa nghĩ thuộc điều đó

Sự chuộng lâu bền không bị cuốn đi trước gió

Một thế giới tốt đẹp hơn, ít hận thù hơn

Cũng giống như yêu cầu một chú chó đùa dương cầm

Chúng tôi ko được phép có vũ khí, như thế là phạm giới luật

Cảm ơn bởi vì đã phân tách sẻ với chúng tôi

Xa lộ Hoa Nghiêm vào thế giới Ta Bà

Không sao, thưa những quý bà, họ ko cắn đâu

Bíp, bíp ! cửa hàng chúng tôi đang ở trên màn hình hiển thị T.V. Của bậc Thánh nhân

Sau khi nạp năng lượng xong, hãy dọn sạch sân

Làm thế nào mà ông trở phải thông minh thừa vậy?

Tôi đang nhập định xe pháo tuần tiễu của cảnh sát

Một vị thầy uyên rạm lỗi lạc bao gồm một đệ tử ko thể tưởng tượng nổi

Chẳng tất cả gì giống như ở trên

Trái đất sẽ ngốn sạch chúng

Trà để có tác dụng dịu đuối những vọng tưởng rét nảy

Chánh niệm là luôn luôn luôn mọi lúc

Tái tò mò ra ngày càng nhiềuvề những thế giới khác này

Nếu quý vị gàn ngốc hơn thường, quý vị sẽ có tác dụng như thế này

Chỉ cần một vọng tưởng chuyển phiên chuyển là tôi tất cả thể bị cắt nát

Tôi khôngcho rằng sẽ là sự thờ dường

Đó, nước cam xay bằng đá biển

Rồi ngay tiếp nối chiếc xe pháo tải của tôi bị chết máy

Chúng tôi muốn lấy đi công việc của ông

Trạm thu phí đây, hãy cẩn thận

Hãy chạy vị sự giác ngộ, chú thỏ ơi! Đừng con quay lại!

Quả báo sẽ tìm kiếm đến đến dù bọn họ có ở đâu

Những lải nhải thấp kém trong đầu

Sương mù - là không khí xuất xắc là nước?

Tôi chỉ tiến bộ khi bị bức bách đến khủng khiếp

Nguy hiểm: tham lam, sảnh hận cùng ngu siđang làm việc

Bốnnụ cười, mấy cậu nhỏ bé lem luốc

Giảng giải Kinh theo cách con hiểu

Những bậc thầy “công phu” thật thì trường thọ

Đột nhiên tôi nhìn thấy Bồ Tát quán Thế Âm mặc y trắng ở bên trên đầu tôi

Mong muốn cơ hội đểbuông bỏ và thành chân thật

Chúc mừng sinh nhật nước Mỹ,Phật Phápđang chuyển luân

Chạy theo điều nhỏ thì được điều nhỏ

Quý vị tất cả thể an lạc với oách nghihoàn hảo

Trụ Bồ Tát Hoan Hỷ Địa

Hãy dừng lại việc nuôi lớn chiếc bản té và tự bổ phô diễn

Lạy suốt mọi thời điểm tới tất cả mọi vật và mọi người

Ông sẽ cảm thấy nhẹ nhàng hơn, cụ thể hơn, nhiều năng lực hơn

Trái dưa nói

Tu hành chẳng có gì rộng là không nóng giận

Chúng tôi đã tái chế toàn bộ bệnh viện

Ngài chỉ làm cho những việc cạnh tranh làm

Làm việc tích cực thì chẳng giết hại ai bao giờ

Họ đến từ chính mái ấm gia đình của tôi

Sự không giống biệt giữa mặt trời với một quả bom nguyên tử

Hết quyển 1

* những ghi chú vào bản dịch là của Ban Phiên Dịch Việt Ngữ Vạn Phật Thánh Thành nhằm góp độc giả hiểu rõ hơn.

Lời nói đầu

Ba bước, một lạy - cha bước dọc theo cạnh xa lộ, rồi lạy một lạy xuống đất; đầu gối, cùi chỏ, bàn tay, trán đều chạm đất, rồi đứng lên, chắp tay, bước thêm ba bước, rồi lại lạy thêm một lạy. Hết giờ này quý phái giờ khác, thời buổi này sang ngày khác, trong hai năm rưỡi, họ hành hương lễ lạy theo cách đó. Tại Trung Hoa, những Phật tử thành tâm gồm những thời điểm thực hành công việc khó khăn có tính biện pháp cầu nguyện là cha bước một lạy vào vài trăm thước cuối thuộc trước lúc đến một vị trí thánh địa. Tuy vậy đây làCalifornia, với hai tăng sĩ hành hương thơm này là người Mỹ trẻ tuổi. Mặc áo tràng và giới y, không sở hữu tiền bạc, không trang bị gì ngoại trừ kỷ luật cùng lòng thành kính, họ đã đi được bộ cùng lạy 800 dặm (1) dọc theo vệ đường nhỏ hẹp của Xa Lộ Ven Biển tỉnh thái bình Dương. Mỗi ngày tiến triển một dặm, họ lạy từ trung tình thực phố Los Angeles về phía bắc dọc theo bờ biển, xuyên thẳng qua Thành phố Santa Barbara với dọc theo vùng Big Sur, xuyên thẳng qua thành phố San Francisco cùng qua cầu Cựu Kim Sơn, rồi lạy xa thêm 100 dặm (2) về phía Bắc để đến Vạn Phật Thánh Thành, một trung chổ chính giữa giáo dục cùng tôn giáo vừa được thành lập taị quận hạt Mendocino. Lúc lễ lạy, họ cầu nguyện thế giới không hề thiên tai, tai họa với chiến tranh.

Vị tăng sĩ tịnh khẩu dẫn đầu là Thầy Hằng Thật. Thầy từ thành phố Toledo, tiểu bangOhio, vào năm 1974 Thầy sẽ tự search đường đến Tu Viện Kim sơn Thiền tự tại San Francisco. Tại đó trên một đường phố cạnh khu vực Mission, có một cao tăng trung quốc là Hòa Thượng Tuyên Hóa, sẽ sống thầm lặng trong những lúc thực hiện công việc tiên phong của ngài là gieo trồng lại truyền thống tăng đoàn Phật Giáo tại phương Tây. Nhờ đức hạnh và trí tuệ của Hòa Thượng làm cảm động, Thầy Hằng Thật sẽ gia nhập với những người trẻ tuổi Hoa Kỳ khác thọ nhận pháp danh cùng toàn giới của một tăng sĩ Phật Giáo.

Trong thời gian học hỏi tiếp theo, Thầy Hằng Thật được đọc về cuộc hành hương thơm lễ lạy vày Hòa Thượng lỗi Vân thực hiện vào thập niên 1880, ngài là một tăng sĩ trung quốc đặc biệt nhất trong thế hệ của ngài. Hòa Thượng lỗi Vân đã lạy mỗi cha bước qua suốt bề rộng của nước Trung Hoa; và mất đến năm năm. Thầy Hằng Thật biết rằng Hòa Thượng hỏng Vân là Tổ Sư của chiếc thiền Quy Ngưỡng của Thiền tông, và Thầy biết Hòa Thượng trụ trì với cũng là Thầy của Thầy, tức là Hòa Thượng Tuyên Hóa, là vị tổ sư hiện tại, đang nhận được sự truyền pháp từ Hòa Thượng hư Vân vào năm 1949. Vì sự liên hệ gần gũi này khiến hứng khởi, Thầy Hằng Thật đang xin Hòa Thượng Tuyên Hóa để được thực hiện chuyến đi hành hương ba bước một lạy. Hòa Thượng chấp thuận tuy thế lại nói "Hãy chờ đợi!". Thầy Hằng Thật phải chờ đợi một năm. Hòa Thượng Tuyên Hóa cho biết điều nhưng mà Thầy Hằng Thật cần là một người đồng hành với là người hộ pháp đam mê hợp. Đó là Thầy Hằng Triều. Vốn quê quán từ thành phố Appleton, tiểu bang Wisconsin, Thầy Hằng Triều đã đến thành phốBerkeley để học võ thuật, cùng đã trở yêu cầu một người tài giỏi về nhiều môn phái võ thuật. Lúc người thầy dạy Thái Cực Quyền cuối cùng có nói với Thầy là "Thiền định cao hơn nữa bất cứ võ thuật nào.", Thầy Hằng Triều đang qua bên đó Vịnh để theo học tại Tu Viện Kim Sơn. Lúc vừa nghe lời nguyện của Thầy Hằng Thật, Thầy liền hỏi là Thầy tất cả thể đi theo để thuộc lễ lạy được chăng. Với chỉ trong tầm một tuần, Thầy Hằng Triều thọ giới Sa Di với phát nguyện chính thức thuộc đi lễ lạy mặt cạnh Thầy Hằng Thật, đồng thời phụ trách các công việc như nấu nướng, dọn dẹp, dựng lều, với tiếp chuyện với những người xa lạ.

Như vậy cuộc đi hành hương bắt đầu. Hòa Thượng Tuyên Hóa tiễn đưa họ lúc họ rời Tu Viện Kim Luân ở Thành Phố Los Angeles vào trong ngày 7 tháng 5, năm 1977. Đối với Thầy Hằng Triều, là một đơn vị võ thuật, Hòa Thượng nói: "Con không được sử dụng võ thuật vào chuyến hành hương. Lời nguyện của Thầy Hằng Thật là muốn muốn chấm dứt những thiên tai, tai họa với chiến tranh; như thế làm thế nào con gồm thể tự mình cần sử dụng bạo lực đuợc? Nếu một trong hai nhỏ đấu tranh, giỏi thậm chí đắm chìm ngập trong cơn giận, những con sẽ không hề là những môn đệ của ta." Về việc bảo vệ kị những nguy hiểm bên trên đường hành hương, Hòa Thượng Tuyên Hóa chỉ dẫn họ hãy thực hành bốn vô lượng trọng điểm của Bồ tát là Từ, Bi, Hỷ với Xả. Đó hẳn nhiên ko phải là lần cuối cùng nhưng mà hai vị tăng sĩ lễ lạy cần đến lời khuyên của Thầy của họ.

Trên đường, nhì người hành hương nghiêm ngặt tuân theo kỷ luật tu viện của họ - mỗi ngày chỉ ăn một bữa chay; không vào vào nhà, ngủ ngồi vào chiếc xebăng rộng Plymouth đời 1956 cũ kỹ được cần sử dụng làm nơi trú ngụ của họ. Vào những buổi tối sau một ngày lễ lạy, họ học gớm Hoa Nghiêm qua tia nắng của ngọn đèn dầu. Họ dịch những đoạn gớm sang tiếng Anh và cố gắng áp dụng đạo lý trong gớm với những khiếp nghiệm ko kể đường hằng ngày của họ, như thầy của họ đã khuyến khích họ làm. Những tăng sĩ này bảo vệ sự tập trung trọng tâm trí của họ bằng bí quyết tránh đọc báo, bằng cách tắt thiết bị radio, cùng bằng cách giữ thời biểu thiền tập nghiêm ngặt. Thầy Hằng Thật giữ nguyện tịnh khẩu vào suốt chuyến hành trình, do vậy trả lời những câu hỏi của nhiều người gặp trên đường trở thành công xuất sắc việc của Thầy Hằng Triều. Thỉnh thoảng bao gồm những người đến thăm với thái độ thù nghịch, một số người doạ dọa dùng bạo lực, dẫu vậy đa số thì hiếu kỳ, và thường những kẻ hiếu kỳ lại trở thành những người hộ pháp cho những tăng sĩ này, sở hữu đến thức ăn uống và những đồ sử dụng cho đến khi những tăng sĩ này lễ lạy ra khỏi khu vực.

Tất cả những điều quan lại trọng xảy ra bên trên xa lộ - những lỗi lầm và trưởng thành, những thử thách với những cuộc gặp gỡ đáng chú ý, những nguy hiểm và những thâm nám giải, việc nỗlực dụng công bằng thân thể và trọng điểm trí - những người hành hương thơm đều báo cáo lại vào những bức thư gởi đến Hòa Thượng Tuyên Hóa. Ngài đích thân trả lời bằng phương pháp thỉnh thoảng đến thăm viếng họ, mang lại họ những hướng dẫn vai trung phong linh vô giá, những khiển trách, những câu chuyện vui, với những khai thị vừa cừ khôi vừa bình phàm vào đúng lúc. Những bức thư chính là nội dung của quyển sách này.

Những bức thư này viết ra không tồn tại ý niệm là để xuất bản, nhưng mà chỉ là phương tiện nhì vị tăng sử dụng để cố gắng chân thành cởi mở thổ lộ những ghê nghiệm trên đường của họ. Như vậy, những bức thư này lưu giữ lại một ký kết sự không tô vẽ về một cuộc hành trình tâm linh xác thực

Ghi chú:

(1) khoảng 1300 Km

(2) khoảng 160km

*

Chuẩn bị hành hương lễ lạy. Thầy Hằng Thật và Hằng Triều đang nói chuyện tại phòng dụng cụ ở chùa Kim Sơn. Thầy Hằng Triều đến biết: "Chúng tôi thấy bao gồm sự nối kết. Sự liên hệ từ lâu ko nói đề xuất lời giữa hai công ty chúng tôi đã hiển hiện, cùng một nguyện tầm thường đã phạt từ lâu vẫn chín muồi. Đột nhiên tôi cảm thấy mình yêu thích vào kế hoạch một chuyên hành trình phi thường cùng Thầy Hằng Thật mà một mặt tôi biết mình tránh việc để vuột qua cùng một mặt không giống tôi đồng thời ko tưởng tượng tất cả đủ sáng suốt cùng tự tại phía bên trong và bên phía ngoài để thực hiện."

 

*

Thu xếp tư trang hành lý vào xe, nhì tu sĩ chuẩn bị lần cuối trước lúc bắt đầu hành hương.

Hoà Thượng khai thị: tía bước một lạy ko phải là loại phương thức nhưng ai cũng muốn làm. Tại sao? bởi vì nó quá khó khăn. Lạy dọc theo nhỏ đường mỗi cha bước đi quả là rất nguy hiểm. Bởi thế, những con cơ hội nào cũng phải đề nghị rất cẩn thận... Bên trên những khúc quanh của đường hoặc là những nơi hẹp, các con bao gồm thể lạy bên trên đám cỏ dọc theo đường.

*

Những lễ lạy đầu tiên bắt đầu chuyến hành hương thơm tại miếu Kim Luân, South Pasadena. Tháng Năm, 1977

*

*

Việc nặng nề Nhất Là Từ bên Trong

Hằng Triều - Ngày 6 mon 5 năm 1977.

Tôi vẫn chuẩn bị lên trời

Chúng tôi đến phi trường quốc tế San Francisco để khởi hành. Công ty chúng tôi đang bên trên đường đến Los Angeles. Chiếc xe kéo tay thì được gửi xuống bằng xe pháo hơi, Thầy Hằng Thật, Hằng Thuận và tôi đi thuộc với Sư Phụ (Hòa Thượng Tuyên Hóa) bằng máy bay. Tại phi trường, cửa hàng chúng tôi gặp ông Quentin Kopp, Chủ tịch Hội đồng đo lường Viên của thành phố San Francisco.

"Ngài đi đâu vậy, thưa Hòa Thượng?" ông Kopp hỏi Hòa Thượng.

"Tôi đang chuẩn bị lên trời với ra lệnh rồng có tác dụng mưa," (1) là câu trả lời của Hòa Thượng.

Trên đồ vật bay, ngồi giữa nhì người cùng cảm thấy rét nực, mệt mỏi (ngủ gật). Sư phụ đi tới từ phía sau ném mẫu khăn quàng cổ và áo giới vào lòng tôi. Tôi giật bản thân dậy và bất ngờ cảm thấy mát mẻ, tỉnh tảo và vui tươi. Những đám mây mưa tụ lại khi chúng tôi tiến gần vào Los Angeles.

Trời đang đổ mưa khi shop chúng tôi tới Los Angeles. Những vị hộ pháp khoẻ mạnh, thiện lành, đến gặp chúng tôi, nói rằng trời vừa bắt đầu mưa trước lúc máy bay tới. “Quà mừng sinh nhật Sư Phụ của các vị Rồng”.

Ghi chú:

(1) Vào thời gian này (1976-1977), Tiểu bang California vẫn bị hạn hán trầm trọng. Trong report của Bộ khoáng sản Nước của Tiểu bang Californiahttp://www.water.ca.gov/waterconditions/drought/docs/9_drought-1976-77.pdf (67Mb), phần mở đầu có đề cập:

This is the fifth and final Department of Water Resources’ report on 1976—1977 california drought, the worst in the State’s history which saw 1976, the fourth driest year of record, give way khổng lồ 1977, the driest ever. These reports provide the most comprehensive documentation of a drought in history.

Tạm dịch: Đây là report thứ năm và là report cuối cùng của BộTài Nguyên Nước về hạn hán năm 1976-1977 của Tiểu bang California, là hạn hán tệ hại nhất vào lịch sử của Tiểu bang đến thấy năm 1976, là năm khô hạn kỷ lục nhất thứ tư, kéo đến năm 1977, năm khô hạn nhất. Những report này cung cấp tài liệu đầy đủ nhất về một trận hạn hán trong lịch sử.

Hằng Triều - Ngày 7 mon 5 năm 1977

Không tất cả chuyện Sa Di lười biếng

Sư Phụ đứng ở cửa phòng tôi sáng nay. “Không ngủ nữa, dậy đi. Không tồn tại chuyện Sa Di lười biếng. Đi ngủ sau tất cả mọi người với thức dậy trước tất cả mọi người”. Khi còn là đứa trẻ, tôi ghét việc thức dậy sớm, phục vụ Thánh Lễ ngươi Sa, với những buổi sáng sủa sớm trời còn tối lạnh ở Wisconsin. Tôi vẫn ghét dậy sớm. Tôi không say mê lạy. Thật sự không phải vậy, nhưng hai điều khó khăn nhất vào việc tu hành của tôi lại chính xác là những điều này. Mọi người gồm mặt ở đây để tụng niệm thời khoá công tích khuya; giống như một mái ấm gia đình trong Đạo tràng Bồ Đề nhỏ này. Tôi ko thể hiểu cùng trân quý được qui mô với năng lực của chuyến đi này. Thừa nhiều để hiểu hết được. Vị vậy, tôi hầu như không nghĩ ngợi gì cả cùng không cảm xúc. Mà lại tôi có thể cảm thấy sự phấn khích trong ánh mắt của những người khác. Chuyện lớn gì đây? vượt nhiều công việc trở ngại để chấm dứt nó – tôi ko thể có thể chấp nhận được mình vọng tưởng quá xa về tương lai hay quá khứ. Tuy vậy cũng cần phải suy nghĩ một chút, nếu không công ty chúng tôi sẽ lạy về tới thành phố Tijuana (Mexico---ngược hướng về đến Vạn Phật Thánh Thành), vì chưng thầy Hằng Thật bỏ kính ra khi lễ lạy. Cắt đứt sự lậu bay thị lực cũng như cái nhìn. Ở trong bao gồm Đạo. Đừng mắc phải không nên lầm. Cố gắng hết sức.

Con cầu xin chư Phật với Bồ Tát khắp mười phương góp đỡ và gia hộ cho bé là Hằng Triều, giữ vững lời nguyện bảo vệ và hỗ trợ thầy Hằng Thật để thầy ấy có thể chấm dứt lời nguyện bố bước một lạy từ Los Angeles tới Ukiah, Califonia; để sám hối và cải sửa tất cả mọi khổ đau, thảm họa với chiến tranh được tạo ra bởi lòng tham, sân và si của bọn chúng ta; để thanh lọc thân, khẩu, ý với truyền cảm hứng cho những người không giống để có tác dụng điều tương tự, nhờ này mà an bình cùng hòa thuận sẽ đến với tất cả bọn chúng sanh.

Thầy Hằng Thật đưa tôi xem bức ảnh của tu viện Tathagata (Như Lai) (1). “Đó là khu vực mà bọn họ đang đi đến”. Cha bước, một lạy. Nếu tôi ko cẩn thận vào bộ y phục của đơn vị sư thì nó sẽ là bố bước, một bửa ngã!.

Sau khóa lao động khuya và những lời chia tay của Sư phụ, cửa hàng chúng tôi bắt đầu khởi hành, thực hiện … Vậy đó, nó không phải là những gì nhưng mà tôi đang nghĩ. Rất khó, rất tuyệt vời.

Những chiếc xe cứu hỏa khiến công ty chúng tôi dừng lại một lúc. Lạy tại chỗ, đếm, đi tiếp lúc những chiếc xe cứu hỏa đi khỏi. Rất nhiều những ánh nhìn chòng chọc.

Tôi có một cảm giác ngập tràn về sự đồng thể với hết thảy mọi vật. Lạy với sám hối về nghiệp tội vượt khứ của mình. Ai là “tôi”? Tất cả đều cùng một thể tánh. Tất cả đều được lợi ích, tất cả đều bị khổ đau từ nghiệp “của tôi”. Tôi nắm bắt, hiểu được tính bất khả phân ly của mọi vật, mọi chúng sanh. Tôi nhận ra chân tướng giả dối rỗng tuếch của bản ngã. Bản bửa là một chướng ngại trống rỗng khổng lồ. Trong bữa ăn trưa, Sư Phụ nói với tôi rằng” “Khi nào bụng nhỏ đói thì đừng khóc”. Điều đó là thế nào?

Buổi trưa: bao gồm nhiều sự thúc dục từ những ma quỷ "đi ngang qua”. “Muốn một lon bia không? Này! gồm muốn một lon bia không?” một gã bước chập choạng và đờ đẫn ra khỏi xe hơi hỏi. Tăng đoàn rất tình thực và rất góp đỡ. Sư Phụ bảo: “Các vị thiên long chén bộ bây giờ đều hoan hỷ. Họ cũng đang làm việc. Họ không ngủ, mà quan sát các con”.

“Hãy phới khỏi nhỏ đường này ngay!”

“Về nhà đi”.

Ghi chú :

(1) Tu viện Tathagata: Còn gọi là Như Lai Tự là tu viện dành cho Tăng bên phía trong Vạn Phật Thánh Thành.

Hằng Triều - Ngày 8 tháng 5 năm 1977

Họ sẽ tán thán nhị con

Mưa như buông bỏ nước. Cửa hàng chúng tôi được hướng dẫn là lạy ở bên trong Chùa được bảo phủ bởi Tăng Đoàn vẫn tụng chú Đại Bi giống như họ đã làm suốt ngày ngày hôm qua khi shop chúng tôi lạy ở trên đường. “Đừng cố gượng ép, như thế ko phải là chánh Pháp. Ngày từ bây giờ thật nguy hiểm. Xe cộ hơi tất cả thể đâm trúng vào những con; họ không thể quan sát rõ. Lúc trời ngừng mưa, hãy tiếp tục từ nơi tương đương đoạn đường những con đã lạy ngày hôm qua".

Trạng thái trong những lúc lễ lạy: Tôi thấu hiểu sâu sắc tất cả vô lượng bọn chúng sanh ở vào Sư Phụ được độ. Hãy là một vật chứa để chứa bọn chúng sanh, để sám hối, để gánh nhận mọi đau khổ cho cái đó sanh, là do bạn có thể làm được. Bạn có thể làm cho được vì tất cả vô lượng người khác giành cho bạn. Lòng hiếu thảo. Chúng ta là một thể; giữ cho xâu chuỗi được liên tục. Bố thí ko ngừng nghỉ. Trong suốt cả nhì ngày trong những khi lễ lạy, tôi vẫn gần như khóc suốt. Thật ko thể nghĩ bàn.

Xem thêm: “Xế Khủng” Chạy Điện Zecoo Sẵn Sàng Được Tung Ra Thị Trường, Mô Tô Điện :: Kiến Thức Online

Lời khuyên: không tranh với bất cứ ai. Hãy nhường nhịn !!! Hãy sử dụng trí huệ của mình, lòng từ, bi, hỉ, xả (bố thí) của mình.

Làm việc chăm chỉ, kiên nhẫn, ngay lập tức thẳng (chân thành). Ko tham muốn. Hãy khiêm tốn, ko kiêu ngạo như một vị hoàng đế. Hãy gạt bỏ mọi cảnh giới. Xua đuổi ma quỷ với hồi hướng công đức liên tục. Đừng bao gồm bắt đầu thả mình vào thiền định. Mình là vị hộ pháp. Nhưng mà đừng bị luân chuyển chuyển. Tùy duyên tuy thế không biến đổi; ko biến đổi tuy thế tùy duyên. Gạt bỏ bản thân mình; không có tự ngã có nghĩa là không lầm lạc, và do đó có nghĩa không tồn tại quả báo. Khi ấy, mình ở vị thế tất cả thể phần nào góp đỡ được.

HÒA THƯỢNG TUYÊN HÓA:

Khai thị, ngày 8 mon 5 năm 1977.

Ba bước một lạy không phải là loại phương thức mà ai cũng muốn làm. Tại sao? vị nó quá khó khăn khăn. Lạy dọc theo con đường mỗi ba bước đi quả là rất nguy hiểm. Do thế, các con dịp nào cũng phải nên rất cẩn thận. Đừng nhập định khi sẽ lễ lạy. Nếu những con nhập định, dẫu vậy xe hơi thì không nhập định và bọn chúng sẽ chạy tới và đụng vào những con, nghiền nát những con thành từng mảnh. Không còn lựa chọn làm sao khác, các con sẽ đến Tịnh Độ Cực Lạc. Về cơ bản thì đến Tịnh Độ Cực Lạc là một điều tốt, nhưng họ vẫn chưa ngừng những gì họ đang có tác dụng ở đây; họ chưa làm tròn nhiệm vụ của bản thân trên mảnh đất cực khổ này. Bởi thế, các con không được ích kỷ cùng đi đến Tịnh Độ trước. Điều này rất quan liêu trọng. Đặc biệt là trên những khúc quanh của đường hoặc là những vị trí hẹp, những đoạn nhưng mà chỉ bao gồm chỗ dành cho xe mà không tồn tại chỗ dành riêng cho người đi bộ, những con bao gồm thể lạy trên đám cỏ dọc theo đường nếu như đường nguy hiểm.

Cũng vậy, khi tất cả người hỏi con, cần phải có một người được phân công để trả lời. Chỉ cần một vào hai nhỏ trả lời, ko phải hai. Bây giờ Quả Đình (Hằng Triều), bé là hộ pháp. Bao gồm lẽ là tốt nhất nếu để nhỏ trả lời những câu hỏi. Quả Chân (Hằng Thật), con không cần trả lời. Đừng gia nhập với mọi người với họ sẽ nghĩ rằng điều đó càng tuyệt diệu rộng nữa. Nếu nhỏ giải thích tất cả chuyện quá cụ thể và mọi người hiểu được điều những con có tác dụng là gì thì nó sẽ không hề là tuyệt diệu nữa. Ý nghĩa ko thể nghĩ bàn solo giản chỉ là không để mang đến họ biết. Đừng giải ham mê với họ. Quả Đình con có thể trả lời, tuy thế đừng nói vượt nhiều cho dù là chuyện gì xảy ra. Đừng giảng Kinh với thuyết pháp mang đến mọi người. Đừng chỉ dẫn lời bình luận. Đây là điều quan trọng.

Các con cần mang những dòng quần tốt, bởi vì thế các con sẽ không bị ở truồng lúc quần bị rách rưới từng mảnh. Các con nên luôn luôn choàng y giới cùng như thế, nếu quần của những con bị rách, nó sẽ không thành vấn đề gì cả. Đừng giống như người lạy trước trên đây (1), mẫu quần của “vị lão hành giả” bị cũ đến nỗi nó ko đủ tốt và sau khoản thời gian lạy một thời gian bên trên đường, vị ấy đã mất quần để mặc. May mắn thay, dịp đó gồm một sự cảm ứng xảy ra cùng đột nhiên ở giữa đường lại có một chiếc quần xuất hiện. Đó là điều vẫn xảy ra trong thừa khứ.

Và lần này, nhỏ cần phải có theo giấy vệ sinh; đừng giống như người vẫn sử dụng lá sồi độc (thay giấy vệ sinh) (2). Cậu ta phải nằm dài, tệ đến nỗi ko thể lạy; thậm chí ko thể cử động; không thể làm cho được đồ vật gi hết ngoại trừ khóc “Maha!” giống như nhỏ cừu nhỏ. Điều này cũng quan trọng.

Hơn thế nữa, cả hai nhỏ đều đã bao gồm lời nguyện tương đồng là không cần sử dụng nước ngọt cola. Đó là thiết lập một nhân duyên ko tệ lắm. Nếu các con uống cola thì người ta sẽ muốn mời những con cần sử dụng bia, với một khi họ chuyển bia cho những con thì họ sẽ muốn đưa cho các con rượu whiskey. Cùng một là rượu whiskey thì tiếp theo sẽ là rượu mạnh. Cho nên có quan hệ hỗ tương. Nếu những con không cần sử dụng nước ngọt cola thì không một ai đưa cho nhỏ bia, giỏi rượu whiskey giỏi rượu mạnh. Đây là một phương pháp tốt.

Những điều mà lại Quả Đình sẽ kinh nghiệm qua ngày bây giờ rất tốt. Tất cả thể nói rằng trong ngày đầu tiên lễ lạy này, cậu ấy đã được khai ngộ. Được khai ngộ trong thời gian ngày đầu tiên, rồi đến ngày thứ hai, cậu ấy khai mở được nhiều hơn cùng đến ngày thứ ba, thứ tứ và tương tự như thế cho đến khi kết thúc việc lễ lạy, các con sẽ có được sự thấu suốt cùng đại giác ngộ. Khi các con tất cả được sự đại thấu suốt và giác ngộ thì những con sẽ bao gồm thể truyền bá Phật Pháp bên trên thế giới theo phong cách hữu ích. Vì thế mà trong những lúc làm một việc ngớ ngẩn si nhất thì cả hai con tất cả thể thành tựu được trí huệ cao cả nhất, vậy thì những con sẽ ko lạy một biện pháp vô ích.

Giờ phía trên ở Vạn Phật Thánh Thành, mười nghìn vị Phật vẫn chưa được trả tất. Quán Thế Âm Bồ Tát thì sẽ được làm chấm dứt rồi, tuy vậy Quán Thế Âm có thể nhập vai thành mười ngàn vị Phật. Với khi những con tới đó, thì mười ngàn vị Phật sẽ mừng đón các con. Ta biết rằng khi các con lạy đến đó, mười nghìn vị Phật sẽ bay đến đó. Họ sẽ đến và bởi thế những con có thể sẽ nhận thấy vẻ diệu chỉnh tề của Vạn Phật Thánh Thành, không gì sánh được.

Trên thế giới, nguồn Đạo Phật sắp sửa lan rộng. Khi những con về đến, mười nghìn vị Phật sẽ xoa đảnh cùng thọ ký cho các con. “Lành thay, lành thay, phía trên gọi là chân tinh tấn. Các con là những vị chân hành giả”. Chư Phật sẽ tán dương hai con. Đừng quên khi các con về đến Vạn Phật Thánh Thành trong tương lai, rằng mười nghìn vị Phật sẽ xoa đảnh và thọ ký cho các con.

Vì thế, mặc dù việc này bị cho rằng việc dở hơi ngốc nhất, tuy vậy ở mặt không giống những phần thưởng thì lại cao nhất. Khi những con tiến triển tới mức khờ dại, như thế là đang trở cần uyên thâm. Khi các con học tới điểm nhưng mà tưởng chừng như người dở hơi khờ, khi ấy các con sẽ trở thành những người hiếm tất cả trên thế gian; thì lúc đó các con là những vị hành giả chân tu của Đạo.

Chú Thích:

(1) Câu chuyện trong chuyến Tam Bộ Nhất Bái của nhị Thầy Hằng Cụ cùng Hằng bởi vì từ mon 10, 1973 đến mon 8, 1974 từ San Francisco đến Seattle. Gồm ghi lại:

Ngày 18 mon 10 Năm 1973. Hằng vì chưng viết:

.....

Mấy hôm trước, chiếc quần tôi đang mặc trông cũng còn tương đối lắm, vậy nhưng bây giờ đã có nhiều chỗ bị mòn mỏng tanh, tôi lại vô ý không đem thêm mẫu nào để phòng bị. Sáng sủa nay, lúc đứng tại chỗ lạy để chờ sư huynh đến thì phía sau đích quần tôi bị tét ra. Cũng may là nhờ gồm cái y (cà sa) bịt khuất chỗ rách. Tôi định lát nữa sẽ vá lại, nhưng càng tiếp tục lạy thì nhiều chỗ không giống lại càng rách nát thêm ra. Thế nầy thì hết phương vá víu. Trong mấy ngày qua, người ta đã thấy tất cả hai Tu sĩ Phật Giáo vừa đi vừa lạy trước công chúng, chỉ vậy cũng đủ làm họ sửng sốt rồi, nói đưa ra bây giờ lại trông thấy một ông Thầy tu lễ lạy với cái quần rách tả tơi thì thật là vượt sức tưởng tượng! Chắc tôi sẽ bị bắt về tội phơi bày bất chánh quá! Gió lạnh biển tỉnh thái bình Dương xuyên qua những lỗ rách khiến tôi càng giá buốt buốt thấu xương. Khi Thầy Hằng Cụ vừa lạy tới, tôi đề cập ngay lập tức đến thảm trạng đang cần một dòng quần, nhưng sư huynh tôi cũng chẳng làm gì được hơn. Cửa hàng chúng tôi không bao gồm dư một dòng quần nào cùng cũng không có tiền để sở hữu quần mới. Nhiều người đi ngang qua mang lại tôi những tầm nhìn thiệt là kỳ cục.

Tôi vác túi tư trang hành lý lên và bắt đầu đi về phía trước, đến ngay góc đường đầu tiên, chợt thấy một đống vải màu nâu nằm chắn lối. Mừng quá, tôi chạy tới lượm lên, thế ra là loại quần tây đàn ông, cỡ (size) 34. Ðúng là kích thước của tôi, không nhỏ quá, cũng không lớn quá, rất vừa vặn, thật là chuyện cạnh tranh tin. Tôi nhảy vào bụi rậm để mặc vào, thật trọn vẹn vừa vặn. Ko biết vị Bồ Tát nào, giỏi ai đó đã để cái quần nầy tức thì trên lối đi của tôi. Nhưng dầu sao đi nữa, tôi thật biết ơn vô cùng.

(2) Câu chuyện trong chuyếnTam Bộ Nhất Bái của nhị Thầy Hằng Cụ với Hằng vày từ tháng 10, 1973 đến tháng 8, 1974 từ San Francisco đến Seattle:

Ngày 30 mon 10 Năm 1973. Hằng Cụ viết:

Chúng tôi hiện đang bên trên xa lộ nhỏ hẹp, ngoằnngoèodẫn trở ra bờ biển cùng bị một hoạn nạn. Nguyên là còn gần một dặm nữa mới đến quận vùng biển ở Bodege Bay, tôi bỗng cảm thấy bao gồm lệnh đòi đi cầu. Khỏi phải nói cũng biết là ở đây làm những gì có bên vệ sinh, bởi vậy tôi đành phải tuột xuống khỏi xa lộ với lủi đại vào bụi rậm để có tác dụng tròn bổn phận hằng ngày. Rủi cầm cố lại không có giấy vệ sinh để chùi, bắt buộc tôi vói tay quơ đại mớ lá xoàn tươi gần bên. Ðó chính là một lầm lỗi thật đáng giá, bởi vì sau đó tôi mới nhận ra những chiếc lá xinh xắn nầy lại là lá cây Sồi Ðộc, poison oak (tôi cứ nghĩ lá Sồi Ðộc color xanh). Nhưng nghĩ gì đi nữa cũng không giúp ích chi trong lúc nầy. Shop chúng tôi lại tiếp tục lễ lạy, nhưng đến tối body tôi ngứa ngáy dữ dội. Hầu như suốt cả đêm tôi ko chợp mắt được một phút nào. Tuy nhiên, nhờ nhớ niệm hồng danh Bồ Tát tiệm Thế Âm buộc phải đã giúp tôi quên đi cơn đau nhức.

Hằng Thật - Ngày09 tháng 5 năm 1977

Lờinguyện thứ nhị mươi ba

Lời nguyện thứ 23 của tôi là không nói chuyện trừ khi là những lời nói để phụng sự Tam Bảo. Cuối củng rồi đó là cơ hội để mang đến tôi trả thiện lời nguyện này. Không trả lời điện thoại hay phỏng vấn; không đáp chuyện với ai cùng không nói tầm phào. Yên ổn lặng nhưng có thể nói những lời cần thiết với thầy Hằng Triều. Để đạt hiệu quả cần phải cứng rắn. Bất kỳ một sự nói chuyện người khác hoặc là biểu hiện của bản vấp ngã đều sẽ không tồn tại kết quả. Nếu tôi muốn tất cả năng lượng tăng trưởng những đường khiếp mạch đúng đắn, thì trong từng phút tôi phải có tác dụng như trong khoá Thiền. Một khoá thiền lâu năm suốt năm của hai người bầy ông. đề xuất làm như vậy. Không rộng không kém. Trung Đạo.

Hằng Triều - Ngày 9 tháng 5 năm 1977

Mấy người tất cả thời gian mang lại đến lúc mặt trời lặn để ra khỏi khu vực vực của chúng tôi

Trời vẫn mưa như trút bỏ nước suốt từ tối đến sáng nay. Sấm sét. Lại lạy ở bên phía trong Chùa. Chờ sự chỉ dẫn cuối của Sư Phụ. Shop chúng tôi sẽ rời đi khi Sư Phụ đi.

Lạy: Lại mẫu hình ảnh về bản thân – một cơ thể rộng lớn – tất cả bọn chúng ta. Nếu một phần của cơ thể bị bệnh, thì phần còn lại sẽ không tách bóc rời và bỏ mặc nó; Nó làm cho việc bên nhau hoặc cùng bị lỗi hỏng. Không tồn tại tự ngã nào được miễn dịch, gồm thể che dấu đi hoặc là của riêng. Nhân như thế nào thì quả nấy. Cần phải hàn gắn bản thân bản thân và phân tách sẻ sức mạnh thuộc ánh sáng. Những phần bệnh thì chống lại sự chữa trị; nó nhức đớn lúc lần đầu tiên bị chạm vào.

7:00 PM: Ái chà! Đó là một ngày trở ngại nhất mà tôi tất cả thể nhớ. Tiễn Sư Phụ ra đi tại phi trường. Còn lại riêng chúng tôi, công ty chúng tôi tự lo. Thầy Hằng Thật cố gắng ko nói chuyện. Trời vẫn mưa như trút bỏ nước. Những đám mây ăn hiếp doạ khổng lồ. Công ty chúng tôi quay trở lại miếu Kim Luân, lấy dụng cụ của mình và chạy đi vào chiếc xe pháo Plymouth đời 1985 để tự lực. Bọn họ bắt đầu từ đâu? trong một khu vực phố đổ nát, lộn xộn của quần thể vực người Mỹ gốc Mễ Tây Cơ, địa điểm mà bao gồm những gã nghiện rượu, với những đứa trẻ vạm vỡ thô bạo. Ôi, thật là khó khăn. Tôi thu hết tất cả can đảm của mình. Hai đứa bé xíu đang sợ hãi có tác dụng bộ là chẳng có chuyện gì lớn cả. Tức thì cả trước khi chúng tôi bắt đầu, các nhóm tập hợp lại để search hiểu đội kỳ lạ này. Cái lạy thứ hai, gồm người vỗ nhẹ lên vai tôi từ phía đằng sau. Một gã khổng lồ lớn, say rượu hỏi, “Này, mấy người đang làm những gì thế?” Tôi yếu ớt cố gắng giải thích. Ông ta ở bí quyết mặt tôi chừng 7 inch (17.8cm). Hắn từ từ rút ra cái bóp. À, sự cúng dường đầu tiên cho công ty chúng tôi đây chăng? Không. Một bức ảnh quá đa cảm của chúa Jesus với mái tóc gợn sóng. Cậu ta lắc qua lắc lại chiếc ảnh trước mũi tôi, gật gật đầu cùng chờ đợi. “ Một con người rất thánh thiện”, tôi nói, “Xin lỗi, tôi phải theo kịp bạn tôi”

Một chiếc xe cộ chạy vèo ngang, được cải tiến công suất cùng đầy bọn ông. “Mấy người bao gồm thời gian đến đến lúc mặt trời lặn để ra khỏi khu vực của chúng tôi”.

Ôi, Sư Phụ, chỉ có bố phút ngoài này thôi nhưng đã …Chúng tôi vẫn lạy, thậm chí còn tồn tại mấy team nữa đang có mặt ở phía trước khi lời được đồn ra. “Mấy người sẽ ko bao giờ tới được bất kỳ ở đâu bằng giải pháp đó”. “Này, Joe, bọn họ vẫn cầu nguyện cho loại trạm xăng của mày đó”. Vài ba người đi ngang cứ như thể shop chúng tôi là những dòng que kem cũ – ko để ý gì cả. Khi chúng tôi tiến tới gần hơn, từng nhóm chia ra, lấn sân vào trong, mở một lối ra với quan gần kề một biện pháp thận trọng. Tôi nhận thấy trời tạnh mưa khi công ty chúng tôi bắt đầu lạy. Nhưng chúng tôi thì bị phủ đầy bởi bùn đất, nước đen dơ và nước ở lề đường. “Này, hãy đá vào mông khi chúng nó cúi xuống! ha ha!”. Một tên hung tợn chạy lên và quẹt qua giữa bọn chúng tôi. Công ty chúng tôi vẫn tiếp tục lạy. Một toán lớn gồm những thương hiệu hung bạo nhất vẫn tập hợp lại ở phía đằng trước –2 xuất xắc 3 chiếc xe cộ chở đầy người. Một người cao khoảng 6’5” (195cm). Tôi đè nén tất cả những huấn luyện võ thuật của mình về đề khí cùng xuống tấn. Rứa vào đó, tôi lạy, không giao tiếp bằng ánh mắt. Thầy Hằng Thật đi thẳng tới chỗ họ. Tôi đi bên cạnh thầy. Họ tách bóc ra. Một người chạy lên với vỗ nhẹ lên đầu chúng tôi. Một người khác nói, “Này, kệ họ đi, họ chẳng làm cái gi cả”. Cửa hàng chúng tôi đi qua. Ngay sau đó, hai người hung tợn nhất lén dính theo từ đằng sau. Thật trở ngại làm sao để giữ mang lại cái sườn lưng của tôi hướng về họ với tiếp tục niệm. Cuối cùng, thương hiệu quỷ đi tới mặt cạnh. “Này ông, tôi bao gồm thể cho tôi hỏi là những ông vẫn làm gì đấy được không?” Tôi gật đầu và dừng lạy. Tôi giải mê say rằng cửa hàng chúng tôi là những tu sĩ Phật Giáo và đó là một vào những cách shop chúng tôi cầu nguyện – đó là một chuyến hành hương để sở hữu lại phần như thế nào hoà bình cho chúng ta và thế giới.

“Tới tận Ukiah à ? làm cho thế sẽ mất bao lâu?”

“Khoảng một năm”.

“Ôi! Đó là một điều thật bất thường. Anh ta ko nói chuyện à?”

“Không, thầy ấy sẽ tập trung, cầu nguyện. Tôi với dụng cụ, nấu nướng với nói chuyện với mọi người, lái xe, v.v…”

“Các ông bao gồm công việc vất vả quá”. Họ cảm động. Cái nào đấy dịu lại và sự chân thật sẽ hiển lộ.

“Chúng tôi phải đi thôi, công ty chúng tôi cần nghỉ ngơi một chút”.

“Chúc những ông an bình”. Cậu ta nói cùng đi qua chúng tôi với lời chúc “Hãy bảo trọng”

Tôi gồm thể cảm nhận được sự bảo hộ xung quanh. Sự lặng lặng của thầy Hằng Thật quả là mạnh mẽ. Nếu cửa hàng chúng tôi có thể giữ thực lòng và thận trọng, thì shop chúng tôi sẽ tất cả cơ hội tốt hơn rất nhiều để đối phó với mọi chuyện

HằngTriều - Ngày 10 tháng 5 năm 1977.

Không gồm chỗ cho phóng dật hay lầm lỗi trên những bé phố này

2:30 AM: Tôi thức dậy lúc sẽ niệm chú. Bài bác chú tấn công thức tôi dậy. Tôi nghe thấy tiếng nói cùng bước chân mặt ngoài. Tôi lập tức cảnh giác. Một bóng black đi đến phía bên phải của chiếc xe. Bang! Một cánh tay phá vỡ cánh cửa thông gió phía trước với chộp lấy tay nắm cửa xe. Thầy Hằng Thật sẽ ngủ, giờ giật nảy mình lên. Những bé chó bên phía ngoài sủa dữ dội. “Này” Tôi quát. Cánh tay rụt lại. Tôi bao gồm thể nhận ra bốn dáng người tối đen to lớn với những mẫu gậy đi đêm cùng một con chó đã đi khỏi chiếc xe với xuống phố. Say rượu với đi lang thang. Một lát sau, tôi nghe tiếng những viên đá đập vào vỉa hè. Bọn họ vẫn tập hợp tảo trở lại. Ném đá, tiến công gậy, bọn họ kéo đến gần hơn. Tôi cần phải dời đi nhanh. Tôi nhảy qua ghế ngồi với gài số xe. Chiếc chìa khóa khởi động xe đâu rồi? Ở trong ổ đề máy. Hy vọng là lắp thêm nổ được. Vật dụng nổ. Bọn họ vẫn tiến tới với tôi chạy xe pháo ra. Một người cố chặn chiếc xe lại. Cửa hàng chúng tôi chạy xe pháo ra được!

Quay trở lại cùng ngủ mang đến đến 4h sáng sủa tại lối đậu xe pháo của miếu Kim Luân. Cả hai shop chúng tôi đều cảm thấy căng thẳng về những gì mà công ty chúng tôi đang là